Chuyện nghề cô giáo “cắm bản”, vài lần xách vali định bỏ nghề nhưng ko đang tâm

thầy cô giáo Đỗ Thị Thúy Hiền cô giáo trường phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học Lũng Hồ- yên ổn Minh – Hà Giang sinh năm 1977, sinh ra và to lên tại quận Chiêm Hóa, thức giấc Tuyên quang quẻ.

Do ba má công tác gia sư toán tại nhà tại Tuyên quang nên cô về sống cùng ông bà nội tại huyện Mê Linh- tỉnh Vĩnh Phúc (nay thuộc Hà Nội).

Cô Hiền là một trong 62 người dạy học điển hình xuất sắc đang công việccác trường học điểm lẻ tại 62 huyện nghèo theo quyết nghị số 30a/2008/NQ-CP ngày 27/12/2008 của Chính phủ được tuyên dương trong chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô 2015” .

phải chăng nghiệp THPT cô theo học một trường nhiều năm kinh nghiệm tại tỉnh giấc Hà Giang và phải chăng nghiệp năm 1997. Sau khi ra trường cô công việc tại tỉnh Tuyên quang quẻ tới năm 2002 theo tiếng gọi của vùng cao Hà Giang, cô Hiền lên nộp hồ sơ xin công việc.

cô giáo Đỗ Thị Thúy Hiền cô giáo trường nhiều Dân tộc bán trú Tiểu học Lũng Hồ- im Minh – Hà Giang trong lễ gặp mặt (Ảnh: Thùy Linh)

lúc hỏi về quyết định này, cô Hiền chia sẻ: “khi đó, sự tò mò của tuổi trẻ muốn xem người dân vùng bản họ sống thế nào nhưng lúc lên đến nơi 3 tiếng đồng hồ đi bộ mới vào đến điểm trường dạy, lớp học khiến cho bằng tre, bằng nứa thì thấy sợ, thấy chán nhưng lúc đó nhận được sự cổ vũ của các mọi người đi trước rằng dân họ sống được thì mình cũng sống được nên cứ thế là phấn đấu đến tận bữa nay thôi”.

nhắc về hành trình đi gieo dòng chữ đầy gian nan: “1 tháng đầu, gạo và thức ăn chẳng thể tậu nổi để ăn mà phải ăn hoàn toàn bằng ngô.

Muốn sở hữu gạo ăn thì đều phải mong đợi vào cô Hiệu trưởng đi ra xa bản tìm được ít nào về cô chia cho thì mang ăn chứ mình đi bộ đi mua thì ko đi xa được nên ko . Còn hiện tại mỗi tuần chợ họp 1 lần nên thức ăn tậu dự trữ”, cô Hiền tâm tình.

Nước thì hoàn toàn không với nên những cô phải đi lại học sinh bằng cách thức mỗi em tới trường với cho cô một chai nước, nước đó dùng xong thì để giặt giũ.

các ngày đầu xa nhà, tối tới, căn phòng thì trống trải, chỉ mang đèn dầu leo lắt để thắp sáng và biên soạn giáo án làm cho cô Hiền thấy đêm dài lê thê, ám ảnh vì bóng tối mà ko dám ngủ.

Để thu hút các đứa trẻ nơi vùng cao thì chỉ đặt điểm trường, cộng sự tâm huyết của thầy, thầy cô giáo mới mang thể “kéo” những em tới trường học chữ (Ảnh: Giáo dục và thời đại)

Theo lời cô Hiền, lúc mới tới dạy học, không phải bọn trẻ đứa nào cũng yêu thích học như bây giờ mà do cuộc sống cạnh tranh, chúng bỏ học lên nương rẫy khiến giúp bố mẹ. Vậy là, mang các buổi chiều cô phải chèo đèo lội suối tới tận các bản xa để “nịnh” bọn trẻ ra lớp.

vận động lần thứ nhất không được, đến lần thứ hai thì phụ huynh trốn tránh do vậy muốn vận động thì phải đi vào buổi tối và đồng hành cán bộ bản để thể gặp và thuyết phục bố mẹ học sinh.

Nguồn Thanh Xinh tổng hợp Internet.

Tác giả: provanthanh